Đề Xuất 12/2022 # Trong Vai Xiu Kể Lại Chuyện Chiếc Lá Cuối Cùng / 2023 # Top 17 Like | Ctc-vn.com

Đề Xuất 12/2022 # Trong Vai Xiu Kể Lại Chuyện Chiếc Lá Cuối Cùng / 2023 # Top 17 Like

Cập nhật nội dung chi tiết về Trong Vai Xiu Kể Lại Chuyện Chiếc Lá Cuối Cùng / 2023 mới nhất trên website Ctc-vn.com. Hy vọng thông tin trong bài viết sẽ đáp ứng được nhu cầu ngoài mong đợi của bạn, chúng tôi sẽ làm việc thường xuyên để cập nhật nội dung mới nhằm giúp bạn nhận được thông tin nhanh chóng và chính xác nhất.

4 bài Văn mẫu Trong vai Xiu kể lại chuyện Chiếc lá cuối cùng

Ngoài ra, chúng tôi đã thành lập group chia sẻ tài liệu học tập THCS miễn phí trên Facebook: Tài liệu học tập lớp 8. Mời các bạn học sinh tham gia nhóm, để có thể nhận được những tài liệu mới nhất.

Hóa thân thành Xiu kể lại chuyện Chiếc lá cuối cùng

Đề bài: Trong vai Xiu kể lại chuyện ngắn “Chiếc lá cuối cùng” của Ô hen ri

Dàn ý Trong vai Xiu kể lại chuyện ngắn “Chiếc lá cuối cùng” của Ô hen ri

Mở bài

– Giới thiệu sơ lược về bản thân

+ Tôi là một họa sĩ trẻ, tên Xiu

+ Tôi cùng thuê nhà trọ với cô bạn Giôn – xi và cụ Bơ – men.

Thân bài

– Kể về bản thân:

+ Là bạn cùng phòng với Giôn – xi

+ Luôn lo lắng cho bệnh tình của Giôn – xi

+ Yêu Giôn – xi tha thiết.

+ Chăm sóc Giôn – xi tận tình như người chị, người mẹ

+ Luôn chia sẻ những niềm vui nỗi buồn cùng Giôn – xi

– Người bạn Giôn – xi tội nghiệp

+ Hoàn cảnh: là một cô họa sĩ trẻ, mắc bệnh phổi và nghèo túng

+ Dáng vẻ: cặp mắt mở to, thẫn thờ nhìn tấm mành..

+ Giọng nói thều thào.

+ Có suy nghĩ tiêu cực: khi những chiếc thường xuân ngoài kia rụng hết, sự sống của cô cũng sẽ chấm dứt.

+ Tình huống bất ngờ: chiếc lá vẫn còn trên cây

+ Sáng ngày hôm sau, khi tôi mở tấm mành cửa, chiếc lá vẫn ngoan cố bám trụ trên tường.

+ Giôn – xi đã tươi tỉnh trở lại, bệnh tình thuyên giảm.

Tôi sung sướng đến vô cùng.

Được tin cụ Bơ – men chết vì sưng phổi

Tôi và Giôn – xi khóc nấc lên khi biết được bí mật về chiếc lá thường xuân vẫn còn ngoài cửa sổ.

Cụ Bơ – men với trái tim nhân hậu đã cứu lấy đời của cô gái trẻ Giôn – xi.

Chúng tôi biết ơn cụ vô cùng.

Kết bài

Cụ Bơ – men đã ra đi nhưng kiệt tác chiếc lá kia vẫn còn mãi.

Tôi và Giôn – xi cố gắng sống và hoạt động nghệ thuật để không phụ sự hi sinh của cụ

Vào vai Xiu kể lại chuyện Chiếc lá cuối cùng mẫu 1

Giờ tôi, Giôn – xi đã trở thành một họa sĩ được nhiều người biết đến và có một phòng tranh nhỏ, ấm cúng. Tôi cũng đã thực hiện được mơ ước của mình là được vẽ vịnh Na – plơ, đã thỏa mãn niềm đam mê với nghệ thuật. Song mỗi lần tôi đặt bút vẽ lên trang giấy trắng, tôi và chị Xiu lại nhớ đến người đó, người mà chúng tôi sẽ không bao giờ quên, đó… là cụ Bơ – men.

Ba năm về trước, tôi là một cô gái quá đỗi bất hạnh khi mang trong mình một căn bệnh hiểm nghèo ấy chính là bệnh sưng phổi. Lúc ấy là vào mùa đông, tôi cùng chị hai Xiu và cụ Bơ – men cùng sống trong một căn hộ thuê ở gần công viên Oa- sinh- tơn. Bệnh tật và nghèo túng đã khiến tôi tuyệt vọng không còn muốn sống nữa, tôi đành phải nằm liệt giường và đếm từng chiếc lá còn lại trên cây thường xuân xuyên qua cửa sổ, ví mình như cái cây ấy, khi chiếc lá cuối cùng rụng cũng là lúc tôi lìa đời. Tôi đã và từng nghĩ thế đấy!

Sáng hôm ấy, một cơn gió lạnh lẽo mang đầy hơi sương vì trận mưa tối qua lướt nhẹ qua cổ chạy dọc xuống sống lưng làm tôi bừng tỉnh dậy, lúc đó chị Xiu vẫn còn đang say ngủ. Tôi đưa cặp mắt mở to thẫn thờ nhìn tấm mành màu xanh đã kéo xuống. Tôi thều thào gọi Xiu ra lệnh:- Kéo nó lên, em muốn nhìn. *Chị ấy làm theo một cách chán nản. Nhưng, thật ngạc nhiên! Vẫn còn một chiếc lá treo vất vưởng trên cành cây dũng cảm níu chặt không buông sau một đêm mưa bão tuyết gào thét, ầm ầm tưởng chừng như không bao giờ dứt!

Song chiếc lá đã nhuộm màu vàng úa, chỉ còn giữ lại một chút màu xanh ở cuống lá. Rồi thể nào mình cũng chết thôi, tôi nghĩ vậy.- Đó là chiếc lá cuối cùng! Em cứ tưởng là nhất định trong đêm vừa qua nó đã rụng! Em nghe thấy gió thổi! Hôm nay nó sẽ rụng thôi và cùng lúc đó thì em sẽ chết! *Chị Xiu cúi khuôn mặt hốc hác xuống gần gối, nức nở:- Em thân yêu, thân yêu! Em hãy nghĩ đến chị, nếu em không còn muốn nghĩ đến mình nữa! Chị sẽ làm gì đây?

Nhưng tôi đã không trả lời. Có vẻ như sợi dây liên kết tôi với thế giới ngày càng lơi lỏng dần từng sợi một, nó khiến tôi tuyệt vọng, đau khổ, chỉ biết cười thầm trong bụng trách vấn chính bản thân tôi vì sao tôi lại phải sinh ra để rồi phải sống một cuộc sống chan chứa mối nguy hiểm cận kề với căn bệnh tỉ lệ sống sót rất thấp. Ngày cũng như đêm, tôi chỉ biết nằm đó mà ngắm nhìn từng ngày trôi qua một cách bình lặng. Đúng vậy tôi đã mất đi ý chí muốn sống, cặp mắt vô hồn như người đã chết, tôi – đã không còn tha thiết cuộc đời ngắn ngủi này nữa rồi! Tôi chỉ muốn chết quách đi cho xong chuyện…!

Suốt ngày hôm đó và ngay cả lúc ông Mặt Trời đi ngủ, giao phó việc lại cho Bác Mặt Trăng, chiếc lá vẫn còn đó, đơn độc níu vào cái cuống của nó trên tường. Ban đêm lại buông xuống, cơn bão lại rầm rộ kéo đến ào ạt như muốn gây hấn với cây thường xuân, mưa rơi lộp độp xuống đất từ mái hiên thấp kiểu Hà Lan. *Khi trời vừa hửng sang thì tôi lại ra lệnh kéo tấm mành lên, chiếc lá thường xuân vẫn còn đó. Tôi nằm nhìn chiếc lá hồi lâu, bồi hồi xúc động.Rồi tôi gọi Xiu đang quấy món cháo gà trên lò hơi đốt:- Em thật là một con bé hư, chị Xiu thân yêu ơi! Có một cái gì đấy đã làm cho chiếc lá cuối cùng vẫn còn đó để cho em thấy rằng mình đã tệ như thế nào. Muốn chết là một tội. Giờ thì chị có thể cho em xin tí cháo và chút sữa pha ít rượu vang đỏ và – khoan – đưa cho em chiếc gương tay trước đã, rồi xếp mấy chiếc gối lại quanh em, để em ngồi dậy xem chị nấu nướng. Một tiếng đồng hồ sau, tôi vui vẻ chia sẻ ước mơ của mình:- Chị Xiu thân yêu ơi, một ngày nào đó em hi vọng sẽ được vẽ vịnh Na – plơ.

Buổi chiều, bác sĩ tới và khi ông ra về, chị Xiu dặn tôi nằm nghỉ cho khỏe để chị ấy ra trả tiền khám cho ông ấy.*Chiều hôm sau, khi tôi đang vui vẻ đan một chiếc khăn choàng len màu xanh thẫm rất vô dụng thì chị Xiu chậm rãi tiến lại gần và bất ngờ nhào vào ôm lấy tôi lẫn những chiếc gối.- Chị có chuyện này muốn nói với em, con chuột bạch của chị. Cụ Bơ – men đã chết vì sưng phổi hôm nay ở bệnh viện rồi. Cụ ốm chỉ có hai ngày. Buổi sáng ngày thứ nhất, bác gác cổng thấy cụ ốm nặng trong căn phòng của cụ ở tầng dưới. Giày và áo quần của cụ ướt sũng và lạnh buốt. Chẳng ai hình dung nổi cụ đã ở đâu trong một đêm khủng khiếp như thế. Nhưng rồi người ta tìm thấy một chiếc đèn bão vẫn còn thắp sáng và một chiếc thang đã bị lôi ra khỏi chỗ để của nó, và vài chiếc bút lông rơi vung vãi, và một bảng pha màu có màu xanh và màu vàng trộn lẫn với nhau, và – em thân yêu ơi, em hãy nhìn ra ngoài cửa sổ, nhìn chiếc lá thường xuân cuối cùng ở trên tường. Em có lấy làm lạ tại sao chẳng bao giờ nó rung rinh hoặc lay động khi gió thổi không? Ổ, em thân yêu, đó chính là kiệt tác của cụ Bơ – men, – cụ vẽ nó ở đấy vào cái đêm mà chiếc lá cuối cùng đã rụng.

Tôi đã hết sức bàng hoàng, sửng sốt. Không ngờ mọi chuyện lại thành ra thế này. Hai giọt lệ lăn dài trên bờ mi ướt đẫm nước chậm rãi, đều đặn rồi nhỏ một tiếng tách xuống mặt đất.

KB: Đã ba năm trôi qua nhưng tôi vẫn luôn trách mình, cảm thấy ân hận và luôn đặt câu hỏi vì sao. Vì tôi mà cụ Bơ – men đã phải hi sinh tính mạng để cứu tôi ư? Tại sao cụ lại làm như thế hỡi cụ ơi? Con cảm ơn cụ nhiều lắm, nhờ cụ tiếp sức mạnh nên con mới dám sống tiếp, vững vàng bước đi trên con đường mà con đã định, khám phá ra biết bao điều mới lạ, gặp gỡ được nhiều người! Con xin hứa sẽ sống thật hạnh phúc để xứng với cái giá mà cụ đã trả, để cụ yên lòng mà nhắm mắt! Con cảm ơn cụ rất nhiều – thiếu cụ, con cảm thấy lạc lõng lắm cụ ơi!

Vào vai Xiu kể lại chuyện Chiếc lá cuối cùng mẫu 2

Tôi là Xiu – một họa sĩ trẻ và rất yêu thích công việc hội họa của mình. Dù công việc không mang lại nhiều giá trị vật chất nhưng tôi được sống với niềm mê của mình và tạo ra những tác phẩm nghệ thuật phục vụ cho cuộc sống. Kiệt tác khiến tôi luôn xúc động và không thể nào quên mỗi khi nghĩ đến chính là chiếc lá cuối cùng mà cụ Bơ-men đã vẽ trên bức tường ngoài cửa sổ nhiều năm về trước.

Tôi sống trong một căn hộ thuê cùng với một người bạn kém tuổi, đó là Giôn-xi. Cô ấy giống tôi, cũng là một họa sĩ trẻ. Ở tầng bên dưới là phòng của cụ Bơ-men, một họa sĩ nghèo và cả đời cụ mơ ước sẽ vẽ được một kiệt tác nhưng chưa thực hiện được. Tôi vẫn nhớ vào mùa đông năm ấy, Giôn-xi bị mắc căn bệnh sưng phổi, cô ấy mệt mỏi và ốm yếu. Số tiền để chạy chữa bệnh tật đã cạn dần khiến em luôn buồn chán và nghĩ đến cái chết. Nhìn ra bức tường gạch đối diện cửa sổ, Giôn-xi đếm từng chiếc lá còn lại trên cây thường xuân và em tin rằng khi nào chiếc lá cuối cùng rụng hết thì em cũng buông xuôi, lìa đời. Tôi vô cùng lo lắng cho em nhưng không làm thế nào thay đổi được suy nghĩ tiêu cực đó. Khi Giôn-xi ngủ, tôi nhẹ nhàng kéo tầm mành xuống để em ngủ được ngon giấc. Tôi ra hiệu cho cụ Bơ-men sang phòng bên, chúng tôi sợ sệt nhìn ra ngoài cửa sổ, nhìn cây thường xuân và chẳng biết phải nói sao. Cơn mưa lạnh lẽo, dai dẳng ngoài trời vẫn đang rơi, tuyết phủ trắng. Tôi lặng lẽ và tập trung vẽ bức tranh về cụ Bơ-men với chiếc áo sơ mi cũ màu xanh và đang ngồi đóng vai một tay thợ mỏ già trên cái ấm đun nước lật úp giả làm tảng đá.

Sáng hôm sau, tôi tỉnh dậy sau khi vừa chợp mắt được chừng một tiếng, Giôn-xi đang mở to cặp mắt thẫn thờ nhìn tấm mành màu xanh đã kéo xuống. Em thều thào ra lệnh với tôi:”Kéo nó lên, em muốn nhìn”. Tôi chán nản đưa tay kéo tấm mành lên theo mong muốn của Giôn-xi.

Nhưng cả tôi và Giôn-xi đều vô cùng ngạc nhiên khi nhìn thấy chiếc lá thường xuân bám trên tường gạch. Tôi đã rất lo lắng bởi trận mưa vùi dập, những cơn gió rít kéo dài cả đêm qua sẽ làm rụng hết những chiếc lá thường xuân còn sót lại. Nhưng thật may mắn vẫn còn một chiếc lá, đó là chiếc lá cuối cùng trên cây. Tôi say sưa ngắm nhìn chiếc lá dũng cảm ấy, cuống có màu xanh sẫm, nhưng rìa lá hình răng cưa đã nhuốm màu vàng úa, bám vào cành cây cách mặt đất chừng hai mươi bộ.

Giôn-xi nói với tôi:” Em cứ tưởng là nhất định trong đêm vừa qua nó đã rụng. Đó là chiếc lá cuối cùng. Em nghe thấy gió thổi và hôm nay nó sẽ rụng thôi, cùng lúc đó thì em sẽ chết”.

Tôi cúi khuôn mặt hốc hác của mình xuống gần gối và nói với em gần như van xin:”Em thân yêu, thân yêu! Em hãy nghĩ đến chị nếu em không còn muốn nghĩ đến mình nữa. Chị sẽ làm gì đây?”

Giôn-xi không trả lời tôi, Em có lẽ đang rất cô đơn và tuyệt vọng khi nghĩ đến chuyến đi xa xôi bí ẩn của mình, ý nghĩ ấy giờ đây như choáng ngợp lấy tâm trí của cô.

Ngày hôm đó trôi qua, tôi và Giôn-xi vẫn nhìn trông ra chiếc lá thường xuân đơn độc níu vào cái cuống của nó trên tường đơn độc. Đêm hôm đó, gió bấc lại ào ào, trời đã mưa rất to và đập mạnh vào cửa sổ, tôi nghe tiếng mưa rơi lộp độp xuống mặt đất. Khi trời vừa sáng, em lại ra lệnh cho tôi kéo mành lên và nhìn ra cửa sổ trông chờ.

Tôi đang quấy món cháo gà cho em trên lò hơi đốt. Giôn-xi nhìn ra cửa sổ và chiếc lá thường xuân vẫn nằm ở đó. Em ngắm nhìn hồi lâu và gọi tôi với giọng phấn chấn: “Em thật là cô bé hư, chị Xiu thân yêu ơi”. Tôi quay lại nhìn và em tiếp tục nói”Có một cái gì đấy đã làm cho chiếc lá cuối cùng vẫn còn đó để cho em thấy rằng mình đã tệ như thế nào. Muốn chết là một tội”. Rồi em nhờ tôi lấy cháo, một chút sữa pha rượu vang đỏ, chiếc giường và nhờ tôi cho em ngồi dậy xem tôi nấu nướng. Sau đó, em nói với tôi về ước mơ sẽ được đến vẽ vịnh Na-plo.

Buổi chiều bác sĩ đến khám và tôi đã kiếm cớ tiễn bác sĩ ra hành lang. Bác sĩ thông báo bệnh tình của Giôn-xi đã khỏi được năm phần. Tôi rất mừng cho cô ấy nhưng lại biết được tin không vui về cụ Bơ-men đang bị sưng phổi và tình hình rất nguy kịch.

Ngày hôm sau, bác sĩ thông báo cho tôi rằng Giôn-xi đã qua cơn nguy hiểm và dặn dò tôi chăm sóc chu đáo cho em. Tôi thở phào nhẹ nhõm và tôi đến bên chỗ em ngồi, tâm trạng em đã vui vẻ trở lại. Tôi âu yếm ôm lấy em và kể cho em bí mật về chiếc lá…Hai chị em tôi khóc nức lên, hằng ngày cụ sống âm thầm là thế mà ai biết được ẩn chứa bên trong lại là một trái tim nồng nàn yêu thương, 40 năm mơ ước về kiệt tác mà cụ chưa thực hiện được giờ đây cụ có biết mình đã hoàn thành kiệt tác không?

Giờ đây, cụ Bơ-men đã yên nghỉ ở một thế giới khác. Sự hi sinh của cụ vì sự sống của Giôn-xi và vì nghệ thuật đã tiếp thêm sức mạnh và tình yêu nghề cho hai chị em tôi.

Trong vai Xiu kể lại chuyện Chiếc lá cuối cùng mẫu 3

Là một họa sĩ tôi – Xiu thường đi rất nhiều nơi để tìm cảm hứng sáng tác đang phác họa bức tranh bỗng một chiếc lá rơi vèo đậu trên giá vẽ khiến tôi bồi hồi xúc động nhớ lại chuyện Chiếc lá cuối cùng xảy ra cách đây mấy năm về trước.

Ngày ấy tôi còn rất trẻ cùng người bạn Giôn xi…Tôi cùng cụ Bơ-men sang buồng bên sợ sệt nhìn cây thường xuân chẳng nói thành lời nhưng trong tâm trí tôi rối bời bao cảm xúc. Chiếc lá cuối cùng đêm nay sẽ dụng thôi. Giôn xi sẽ ra đi ư? Tôi sẽ mất đi một người bạn, một người em tri kỉ, đau lòng quá! Tôi phải làm gì đây để giành giật em từ tay thần chết? Nuốt nước mắt vào trong tôi chỉ biết chăm sóc động viên an ủi Giôn xi để em nghĩ lại.

Khi tôi vừa chợp mắt được một tiếng đồng hồ choàng tỉnh dậy đã thấy Giôn xi thức giấc tự bao giờ, em thẫn thờ nhìn về phía cửa sổ thều thào ra lệnh bắt tôi phải kéo mành lên khuôn mặt em hốc hác nước da xanh như tàu lá chẳng còn sức sống. Tôi nói gì dường như em cũng chẳng nghe thấy chẳng để ý đến tôi nữa. Miễn cưỡng tôi đành chậm chạp lê bước về phía cửa sổ vừa kéo mành vừa cầu chúa trời phù hộ “Hãy thương xót cứu giúp chúng con đừng để chiếc lá cuối cùng rụng xuống. Đừng khiến con mất Giôn xi”. Ô kìa! Lạ chưa chiếc lá cuối cùng vẫn còn đã phải chăng lời cầu khuẩn của tôi đã thấu chúa trời. Thật là tuyệt! Chiếc lá dũng cảm treo bám vào cành chống chọi với thời tiết khắc nghiệt. Tôi quay lại nhìn Giôn xi em cũng đang trân trân nhìn chiếc lá có lẽ trong lòng em đang có nhiều chuyển biến về nhận thức tình cảm.

Khuôn mặt Giôn Xi giần tươi tỉnh lại, em nói với tôi,…Tôi sung sướng quá ôm choàng lấy em hạnh phúc thật bất ngờ. Khi bác sĩ đến khám bệnh cho Giôn xi Tôi kiếm cớ lẻn ra ngoài đôi bàn tay run lên vì sợ hãi, phải nghe những tin không lành khi bác sĩ cầm lấy tay tôi. Nhưng không ngờ tin đến thật vui, những kì vọng…

Giờ đây cụ Bơ men đã yên nghỉ ở một thế giới khác cả tôi và Giôn xi đã trưởng thành trong nghề để xứng đáng với sự hi sinh của cụ Bơ men. Chúng tôi quyết định đi nhiều nơi đem nghệ thuật chân chính phục vụ cuộc sống con người. Cảm ơn cụ! Cảm ơn tấm lòng vĩ đại, đức hi sinh cao cả của cụ! Đã cho chúng tôi bài học nhân văn sâu sắc.

Sáng hôm ấy, tôi vừa tỉnh dậy thì thấy Giôn-xi đang thẫn thờ nhìn tấm mành che kín cửa sổ và thều thào ra lệnh:

– Kéo nó lên, em muốn nhìn.

Tôi lo lắng kéo tấm mành lên. Nhưng, ô kìa! Sau một đêm mưa tuyết dữ dội, vẫn còn một chiếc lá thường xuân bám trên bức tường gạch. Chiếc lá cuối cùng vẫn chưa rụng.Giôn-xi nói với tôi: “Em cứ tưởng là nhất định trong đêm qua nó đã rụng. Em nghe thấy gió thổi. Hôm nay nó sẽ rụng thôi và cũng lúc đó thì em sẽ chết”.

Tôi hốt hoảng cúi xuống sát gối Giôn-xi, nói như van xin: “Em thân yêu, em hãy nghĩ đến chị. Chị sẽ làm gì đây nếu không còn em nữa?”.

Giôn-xi không trả lời. Cô đang nghĩ đến cái chết sắp đến đưa cô đi.

Ngày hôm đó trôi qua và ngay cả trong ánh hoàng hôn, tôi và Giôn-xi vẫn trông thấy chiếc lá thường xuân đơn độc níu vào cái cuống của nó trên tường. Rồi đêm buông xuống và gió bấc lại ào ào, mưa tuyết vẫn đập mạnh vào cửa sổ nơi Giôn-xi nằm, Tôi thầm nghĩ không biết số phận của chiếc lá và cô bạn thân yêu sẽ ra sao đây?…

Hôm sau, khi trời vừa hửng sáng thì Giôn- xi lại ra lệnh kéo mành lên. Thật tàn nhẫn nhưng… thật lạ quá! Tôi không tin vào mắt mình nữa! Chiếc lá thường xuân vẫn còn đó!?

Tôi thấy Giôn-xi nằm nhìn chiếc lá hồi lâu. Rồi Giôn-xi gọi tôi khi tôi đang quấy món cháo gà trên lò hơi đốt và nói với tôi những câu rất lạ:

– Em thật là một con bé hư, có phải không chị Xiu thân yêu? Có một cái gì đó đã làm cho chiếc lá cuối cùng vẫn còn đó để cho em thấy rằng mình đã tệ như thế nào. Muốn chết là một tội.

Cố nói líu ríu với tôi như một đứa em gái nhỏ làm nũng chị:

– Giờ thì chị có thể cho em xin tí cháo và chút sữa pha ít rượu vang đỏ và – khoan “chị hãy đưa cho em chiếc gương tay trước đã, rồi xếp mấy chiếc gối lại quanh em, để em ngồi dậy xem chị nấu nướng.”

Sau đó một tiếng đồng hồ, Giôn-xi nói với tôi trong ánh mắt tươi vui chưa từng có:

“Chị Xiu thân yêu ơi, một ngày nào đó em hi vọng sẽ được vẽ vịnh Na-plơ.”

Buổi chiều bác sĩ tới khám bệnh cho Giôn-xi. Khi tiễn ông ra về, ông cho biết bệnh tình của Giôn-xi đã giảm “được năm phần mười rồi”; và hôm sau, ông nói với tôi: “Cô ấy khỏi nguy hiểm rồi, chị đã thắng”. Tôi biết có công của tôi, công của bác sĩ, nhưng cái sức mạnh chủ yếu đã kéo Giôn-xi để giữ cô lại với cuộc sống chính là chiếc lá thường xuân cuối cùng đã không rụng xuống sau hai đêm mưa tuyết dữ dội, sau hai lần Giôn-xi ra lệnh kéo mành lên. Không phải chiếc lá thật mà là chiếc lá cuối cùng do cụ Bơ-men vẽ – một kiệt tác cụ để lại trước khi qua đời để cứu sống cô, mà sau đó tôi mới biết và đã kể lại cho Giôn-xi nghe …

Trong vai Xiu kể lại chuyện Chiếc lá cuối cùng mẫu 5

……………………………………..

Chuyện Kể Cuối Tuần Bên Bát Mì Tôm Gà Tần Độc Đáo Nhất Phố Cổ / 2023

Dù ngày nào cũng lượn xe vòng qua ngã 4 Hàng Bồ – Hàng Cân – Lương Văn Can, chắc ít ai để ý thấy chỗ này có điều gì đặc biệt phải không? Thế nhưng, với nhiều thế hệ người dân Hà Nội, góc ngã 4 có cây si cổ thụ to đùng, đối diện 1 cửa hàng văn phòng phẩm là một địa điểm ẩm thực rất quen thuộc – mì tôm gà tần Hàng Bồ.

Đi tìm hương vị cũ xưa gần 3 thập kỷ của hàng mì tôm gà tần độc nhất vô nhị ngã 4 Hàng Bồ – Hàng Cân – Lương Văn Can.

5h chiều quán mới lục tục mở hàng, vỏn vẹn vài chiếc ghế con để ngồi, ghế to để mâm mì, và tủ kính đựng đủ thứ nguyên liệu thập cẩm, bên nồi nước dùng thơm ngào ngạt, hàng mì tôm gà tần này đã tồn tại suốt 25 năm qua và thu hút không biết bao nhiêu thực khách, để lại ấn tượng rất khó quên về cả hương vị lẫn không gian nơi nó toạ lạc. Chưa bàn đến khía cạnh ăn chơi, chỉ riêng những câu chuyện “hậu cung” xoay quanh hàng mì tôm “già khú đế” này cũng đủ khiến bạn thích mê tơi. Xoạc chân lê la từ vỉa hè xuống lòng đường, cầm đũa trộn mì thơm phức mùi thuốc bắc, nhấp một hơi trà chanh mát lạnh, vừa ăn vừa tám với lũ bạn, thế là đủ cho một tối cuối tuần thảnh thơi giữa lòng Hà Nội bon chen vội vã.

Một tô mì gà đậm đà chả nơi nào giống, với cốc trà chanh mát rượi, thế là sẵn sàng cho một buổi hẹn hò chém gió chả giống nơi nào.

Và đây, cô Liên – “tác giả” của món mì tôm gà tần gắn bó 25 năm với bao người Hà Nội.

Cô chủ quán Phạm Thị Liên (50 tuổi) là con gái Hà Nội gốc, nhà ở ngay số 24 Hàng Bồ. Vừa thoăn thoắt làm mì cho khách, cô vừa vui vẻ kể “sự tích” hàng mì khiến mọi người xung quanh mắt tròn mắt dẹt. Chẳng phải là món ẩm thực gia truyền hoành tráng gì như thiên hạ đồn đoán, 25 năm trước, lúc còn trẻ, cô Liên đi ăn mì gà tần ở chỗ khác, thấy hương vị không đậm đà hấp dẫn, nên về nhà cô tự mày mò nấu lại. Con gái Tràng An là như thế đấy, đảm đang, khéo léo và cầu toàn. Mọi người trong nhà ăn thử khen ngon, cô nếm cũng thấy ổn, thế là… xách bàn ghế đi bán. Sau khi có chút tiếng tăm, cũng có nơi bắt chước “món tủ” của cô, nhưng không giống.

25 năm qua, bao nhiêu kỉ niệm vui buồn gắn với hàng mì, gắn với người dân thủ đô, trở thành một phần độc đáo của nhịp sống phố cổ.

Ở Hà Nội có ti tỉ hàng mì, nhưng nhắc đến mì tôm gà tần chắc chỉ có cái “quán cóc vỉa hè” của cô Liên là khiến mọi người nhớ ra ngay tắp lự. Tại sao lại là mì tôm mà không phải mì khác? Cô Liên cười bảo, cô cũng không biết sao lại chọn bán như thế. Nhiều người nghĩ 25 năm trước thì lấy đâu ra mì tôm? Thực tế là có đấy, chắc hẳn nhiều bạn sẽ ồ lên vì tuổi thơ gắn liền với gói mì vỏ giấy in hình con tôm Miliket chứ!

Bí quyết “gây nghiện” của thứ nước dùng sánh mịn hấp dẫn trong bát mì này là cả một câu chuyện dài, từ sự sáng tạo và khéo léo của người con gái Hà thành.

Người ta quen ăn gà tần riêng, hoặc ăn kèm với óc trần, miến… chứ ăn với mì tôm thì cũng là lạ. Hai thứ đó kết hợp với nhau tạo thành một món ăn khá đặc biệt, và qua tay cô Liên, nó lại càng độc nhất vô nhị, bởi bí quyết riêng không giống ai. “Gà tần thì nhiều người chế biến ngon chứ, cô không nhận là mình nấu ngon nhất. Nhưng cái mà cô tâm huyết nhất, tự hào nhất chính là nước dùng. Ai cũng biết nước dùng gà tần làm từ thuốc bắc, bí quyết của cô nằm ở việc chọn từng vị thuốc như quy, thục, ngải cứu… Đặc biệt, phải chọn kỉ tử quế quả nhỏ, không chọn loại to vì sẽ bị chua. Gà thì luôn chọn con non, nhỏ thì thịt mới ngon, không lấy gà đẻ trứng”. Bà chủ hiền lành nhiệt tình chia sẻ.

Với tài nấu ăn khéo léo và sự nhạy bén suốt 25 năm bán hàng, cô Liên thay đổi nguyên liệu ăn kèm mì thường xuyên để phù hợp với thị hiếu của khách. Như hiện tại thì ngoài gà tần, khách có thể gọi thêm trứng bắc thảo, óc trần, tim… thêm chút xíu tiền thôi. Vị ngọt của thịt gà hoà quyện với cái dai dai đậm đà của tim heo, đăng đắng của ngải cứu, và nước dùng chất lượng tuyệt hảo hoà tan trong miệng sẽ khiến bạn cắm đầu xì xụp đến đáy bát luôn!

Một bát mì gà tần cơ bản có nửa con gà, ít giá đỗ, một nhúm ngải cứu…

… thêm mấy thứ khác như trứng bắc thảo, tim heo, óc trần nhưng đủ khiến nó trở thành tinh hoa ẩm thực phố cổ.

Gần 3 thập kỷ trôi qua, cái góc ngã 4 phố cổ này vẫn bình yên như thế, nhưng hàng mì gà tần cô Liên có kha khá đổi thay, với bao kỉ niệm vui buồn trong kí ức người phụ nữ hiền hậu: “Hồi xưa không có 2 cái bốt điện to đùng này đâu, khách tới quán vẫn ngồi được mấy chục người, rộng rãi thoáng đãng. Giờ thì phải chen nhau giữa 2 cái thùng sắt, cao điểm thì không có chỗ mà ngồi. Trời mưa bão huy động cả nhà đứng giữa sào, chống bạt cho khách ăn. Lắm cái bất tiện thế mà mọi người vẫn rủ nhau tới ăn, cô vui lắm.

Hơn chục năm trước, ngày nào cũng bị công an đi xe xít – đờ – ca 3 bánh đuổi liên tục, tịch thu lên xe là cô lại phải lên phường xin về. Vất vả mà quen rồi nên cuộc sống hàng ngày cứ trôi qua với bao nhiêu kỉ niệm như thế. Ngoảnh đi ngoảnh lại cũng 25 năm rồi, cô cứ bán đến khi không thể cầm muôi múc mì cho khách thì thôi, cũng chẳng có ý định chuyển đi chỗ khác. Sau này con cái muốn mượn tên mình để mở cửa hàng thì cho mượn thôi (cười)”.

Hơn 20 năm trước, góc ngã 4 cô Liên ngồi bán chưa có mấy cái bốt điện to đùng như bây giờ, khách ngồi chật kín vỉa hè.

Không chỉ người dân Hà Nội, du khách nước ngoài cũng ghiền hương vị mì tôm gà tần cô Liên, nếu đã “trót” nếm thử 1 lần.

Đôi bạn trẻ Linh – Tùng (18 tuổi) ở tít Tây Hồ nhưng 3 năm nay tuần nào cũng phải ghé quán ít nhất 1 lần, vì trót “phải lòng” những bí mật trong bát mì độc đáo này.

Chỉ mở từ chập tối đến nửa đêm, nhưng một buổi quán bán ra không dưới trăm bát mì, có hôm mở vỏn vẹn 4 tiếng đã “cháy mì” đến cái phao câu gà cũng không còn. Bao nhiêu câu chuyện thú vị sau chiếc tủ kính bán mì của cô Liên khiến ai đến đây 1 lần cũng muốn quay lại n lần nữa.

Cô đưa mắt hóm hỉnh tiết lộ rằng khách Tây cũng “ghiền” hương vị mì tôm gà tần do cô làm, khách Hàn – Trung càng thích, có người tâm sự với cô rằng quay lại Hà Nội cũng chỉ vì nhớ vật vã bát mì đen xì chính hiệu bà Liên. Rồi họ ngồi buôn chuyện bằng đủ thứ ngôn ngữ tay chân mồm miệng với cô Liên, trở thành niềm vui nho nhỏ khiến cô dọn quán bán hàng ngày. Có lẽ, quán mì gà Hàng Bồ này nổi tiếng chẳng kém “bún chả Obama” là bao, “thâm niên” cũng đáng gờm không kém!

Quán mì gà tần tuy nhỏ xíu nhưng có tận… 8 người phục vụ, từ cắt gà, bưng bê, làm trà, thu tiền, trông xe… ai cũng tất bật mà vui.

Nhiều người dân Hà thành bận đến mấy cũng phải ghé quán chờ bằng được mua mì gà đem về.

Cách Chế Biến Thịt Nạc Vai Ngon Không Cưỡng Lại / 2023

Cách chế biến thịt nạc vai ngon không cưỡng lại

Một trong những phần thịt có hương  vị béo ngậy hấp dẫn nhất tron toàn bộ cơ thể con bò đó chính là thịt nạc vai bò. Phần thịt này nổi tiếng thơm ngon, béo ngậy và rất bổ dưỡng có thể chế biến thành nhiều món ăn khác nhau. Đặc biệt với thịt nạc vai bò Mỹ hương vị thơm ngon siêu quyến rũ này như được nhân đôi bởi chất lượng thịt bò Mỹ bao giờ cũng là cực phẩm trong cực phẩm.

Vài nét về thịt nạc vai bò Mỹ

Thịt nạc vai bò là phần thịt nằm ngay dưới phần vai của con bò, phần thịt này chính là nơi có nhiều thịt nhất trong toàn bộ cơ thể con bò. Cũng vì vậy mà thịt nạc vai bò thường có khối lượng nặng nhất đặc biệt là với thịt nạc vai bò Mỹ còn nặng hơn bởi bò Mỹ được nuôi dưỡng vỗ béo rất tốt. Một miếng thịt nạc vai bò Mỹ có thể nặng trên dưới 10 kg.

Phần thịt này do được lấy từ phần vai của bò cho nên nó có rất nhiều nạc, ít mỡ hơn các phần thịt khác do phần vai bò là bộ phận thường xuyên phải vận động của bò. Ngoài ra, phần thịt nạc vai bò còn có thêm một đặc điểm đó là có nhiều gân, mô nối xen kẽ nhìn rất rõ bằng mắt thường. Cũng nhờ đặc điểm này mà phần nạc vai bò dù nhiều thịt nạc nhưng vẫn có độ dai nhất định.

Cách chế biến thịt nạc vai ngon không cưỡng lại!

Thực chất cách chế biến thịt nạc vai bò kho cũng tương tự với cách làm món thịt heo kho tiêu thường được các mẹ các chị làm ở nhà đó thôi.

Đầu tiên, bạn cắt thịt nạc bò ra thành từng khối vuông vừa phải, thịt bò vốn mỏng rất dễ thấm gia vị do đó nếu cắt theo kiểu này thì khi nấu sẽ hạn chế được vị mặn quà đà của muối trong khi các gia vị còn lại vẫn thẩm thấu được vào trong thịt, đảm bảo độ đậm đà ngất ngây của thịt nạc vai bò kho.

Tiếp theo bạn ướp thịt nạc vai bò với hành lá băm nhuyễn, tiêu, bột ngọt, một ít muối và thêm vào 3 muỗng nước mắm thêm một ít đường nữa. Sau khoảng 20 phút, thịt nạc vai bò về cơ bản đã thấm gia vị rồi đó.

Tiếp tục bạn cho một muỗng dầu ăn lên nồi, cho thêm một muỗng đường lên và bắt đầu khuấy đều cho đến khi hỗn hợp đường – dầu ăn có màu cánh gián vàng vàng.

Tiếp theo cho tỏi, hành tím đã băm nhỏ vào phi lên rồi trút hết thịt nạc vai bò vào. Đảo thịt qua vài lần bạn tiếp tục cho nước vào ngập mặt thịt. Khi thịt chín, nước thịt sôi bạn thử lại xem có vừa miệng chưa.

Cuối cùng tắt bếp, rắc thêm hạt tiêu và chút hành lá lên. Như vậy món thịt nạc vai bò kho coi như đã hoàn thành.

Thịt nạc vai bò kho có thể nói là cách chế biến khá đơn giản, dễ thực hiện quan trọng là vẫn giữ được hương vị béo béo ngầy ngậy của thịt nạc vai.

Với cách chế biến không hề cầu kỳ phức tạp như trên bạn còn chờ gì mà không đặt mua ngay thịt nạc vai bò trên chúng tôi và tranh thủ trổ tài nấu nướng với mọi người luôn nào! Với hệ thống sản phẩm chất lượng và đa dạng Thực phẩm sạch còn tạo điều kiện cho người làm công sở, văn phòng vốn bận rộn cả ngày vẫn có thể mua hàng trên chúng tôi nhanh chóng bằng cách  kéo dài thời gian giao hàng từ 8h sáng đến 19h tối.

Xem Thêm:

3 Câu Chuyện Cặp Vợ Chồng Nào Cũng Nên Đọc Ít Nhất 1 Lần Trong Đời / 2023

Tình yêu 1 USD

Jim làm việc tại một khu du lịch. Mỗi ngày trước khi đi làm, cậu đều được một người hàng xóm tên Jack đưa cho một tờ 5 USD để nhờ mua một túi cà phê giá 4 USD ở tiệm cà phê trong khu du lịch đó. Chuyện này kéo dài suốt mấy năm trời và ông Jack luôn giúp Jim bằng cách cắt cỏ phía trước nhà. Sau một thời gian, bà chủ quán cà phê cũng quen thuộc với gương mặt của Jim. Hàng ngày bà đều chuẩn bị sẵn cà phê cùng tờ 1 USD tiền lẻ.

Có lần, Jim tò mò hỏi người hàng xóm:

“Hạn sử dụng của cà phê rất dài nhưng sao mỗi lần ông chỉ mua một bịch?”

“Không. Ta thích như bây giờ hơn. Mỗi ngày một bịch cà phê, vừa đủ là tốt nhất”, người đàn ông mỉm cười nói.

Có lần vì công việc vội mà Jim không kịp đến nên đã mua tạm cà phê ở tiệm khác. Thế nhưng lạ thay, chưa cần mở túi ra ông Jack đã biết đó không phải cà phê mua ở tiệm kia. Vài lần khác, Jim có thử mua cà phê hệt thương hiệu đó nhưng người đàn ông hàng xóm luôn nhận ra.

Vài năm sau, sức khỏe ông Jack yếu dần theo thời gian. Hàng ngày ông vẫn nhờ Jim mua cà phê và ánh mắt đầy mong chờ khi đưa cho anh tờ 5 USD.

Một lần, Jim mang gói cà phê về thì đã thấy ông Jack nằm trên giường bệnh. Giọng ông yếu ớt, tay nhẹ đưa ra lấy tờ 1 USD đầy trân trọng.

“Đã lâu vậy rồi cậu vẫn không biết vì sao tôi luôn mua cà phê ở tiệm này sao?”, ông lão hàng xóm mở lời.

“Bởi vì người bán cà phê cho cậu chính là bà Elena, người mà tôi yêu sâu đậm nhất. Năm đó, bố mẹ bà ấy chê tôi nghèo nên cả hai đã phải rời xa nhau. Rồi thời gian trôi đi, mỗi người có một cuộc sống riêng. Nhiều năm sau đó, vợ tôi qua đời vì bạo bệnh, các con thì đã có cuộc sống riêng, tôi muốn tìm lại bà ấy. Khi biết Elena bán cà phê ở khu du lịch và đã có con, tôi không muốn làm phiền cuộc sống của bà ấy nên lặng lẽ dõi theo bà ấy và bắt đầu nhờ cậu mua cà phê. Kể từ lần đầu tiên cậu mang cà phê về, tôi biết Elena vẫn chưa quên tôi…”

“Ông chưa từng quên bà ấy sao?”

“Năm đó khi yêu nhau, vì không thể thường xuyên gặp mặt nên chúng tôi đã lén đặt ra ám hiệu chính là gấp tờ 1 USD thành hình tam giác và gửi cho nhau qua bưu điện thay lời báo bình an. Nếu cậu để ý sẽ thấy mỗi lần nhờ mua cà phê, tôi luôn gấp tờ tiền 5 USD thành hình tam giác và cậu biết không, tờ 1 USD mà bà Elena đưa cho cậu cũng luôn được gấp như vậy. Chúng tôi không được gặp lại nhau nhưng mỗi ngày đều biết cuộc sống của nhau vẫn tốt…”

“Giờ tôi sắp phải về với Chúa rồi. Nếu Elena không nhận được tin tức của tôi, bà ấy sẽ rất đau lòng. Tôi có để ở dưới gầm giường của tôi có một chiếc hộp đựng những tờ tiền gấp sẵn thành hình tam giác. Tôi nhờ cậu hãy tiếp tục mua cà phê giúp tôi…”.

Trong tang lễ của Jack, Jim mở một chiếc hộp khác ra, bên trong là những túi cà phê được gói ghém cẩn thận và đẹp đẽ cùng rất nhiều tờ tiền lẻ được gấp thành hình tam giác. Bà Elena đã qua đời vì bạo bệnh từ nửa năm trước rồi và bà đã giao tất cả cà phê cùng tiền lẻ cho Jim để thay lời báo bình an đến ông Jack.

Thần Tình yêu, Giàu sang và Thành công

Một người phụ nữ vừa ra khỏi nhà thì nhìn thấy 3 người đàn ông lạ râu bạc trắng đang ngồi trên ghế đá ở sân trước. Vốn là người tốt bụng, bà mở lời:

– Tôi không biết các ông là ai nhưng chắc là các ông đang đói. Hãy vào nhà và ăn một chút gì đó.

– Ông chủ có nhà không?- Họ hỏi.

– Không, chồng tôi đi làm rồi – Bà trả lời.

– Thế thì chúng tôi không thể vào được.

Buổi chiều hôm đó, khi chồng bà trở về và được kể về câu chuyện đó, ông rất tò mò muốn biết họ là ai. Ông bảo bà ra mời 3 người đàn ông vẫn chờ từ sáng vào nhà.

– 3 chúng tôi không thể vào nhà cùng một lúc được – Họ trả lời.

– Vì sao lại vậy? – Người phụ nữ rất ngạc nhiên.

Một người lên tiếng giải thích:

– Tên tôi là Tình yêu, còn người đàn ông này là Giàu sang, kia là Thành công. Hai vợ chồng bà hãy quyết định đi, ai trong số 3 chúng tôi sẽ là người được mời vào nhà.

– Đây đúng là một cơ hội tốt. Chúng ta hãy ngay Thần Giàu sang vào. Chúng ta sẽ được ban thật nhiều tiền bạc và của cải.

Người vợ không đồng ý với ý kiến đó.

– Tại sao chúng ta lại không mời ngài Thành công? Chúng ta sẽ có quyền cao chức trọng, được mọi người kính nể.

Hai vợ chồng họ tranh cãi một lúc mà vẫn chưa thể đưa ra được quyết định. Cô con gái của họ nãy giờ đứng nghe trong góc phòng liền lên tiếng:

– Chúng ta nên mời ngài Tình yêu đi. Cả nhà mình tràn ngập tình thương yêu ấm áp và hạnh phúc chẳng phải tốt hơn sao.

Hai vợ chồng họ quyết định nghe theo lời con gái và mời vị thần Tình yêu vào. Thật bất ngờ khi 2 vị thần còn lại cũng đứng dậy và đi theo.

– Tôi chỉ mời ngài Tình yêu, tại sao các ông cũng vào? Các ông nói không thể vào cùng một lúc mà?.

– Nếu bà mời Giàu Sang hoặc Thành Công thì chỉ có một mình người đó được vào. Thế nhưng vì bà mời Tình yêu nên cả 3 chúng tôi đều vào được. Ở đâu có Tình yêu, ở đó sẽ có Thành công và Giàu sang.

Bí mật mang tên “SHMILY”

Ông bà tôi đã cưới nhau được hơn nửa thế kỷ. Họ hàng ngày đều chơi luôn hay chơi một trò chơi rất đặc biệt: một người viết từ “SHMILY” ở bất kỳ nơi nào và người kia sẽ đi tìm.

Ông bà tôi viết từ đó lên cửa sổ, lên hơi nước còn đọng lại trên gương. Có lần, bà tôi còn lật từng tờ giấy nháp trên bàn để tìm thấy “SHMILY” được viết nắn nót trên tờ cuối cùng.

Những mảnh giấy nhỏ với chữ “SHMILY” được viết nguệch ngoạc khắp nơi trong ngôi nhà. Chẳng biết từ bao giờ, từ “SHMILY” bí ẩn dường như đã trở thành một phần không thể thiếu trong ngôi nhà của ông bà tôi. Và một ngày, tôi đã biết bí mật về từ tưởng chừng vô nghĩa đó.

Ông bà tôi vẫn tiếp tục trò chơi đi tìm từ “SHMILY” cho đến khi bà mắc bệnh ung thư. Bà tôi yếu dần và đến lúc không thể đi lại được nữa. Một ngày kia, chúng tôi phải chấp nhận sự thật quá đau lòng. Bà tôi qua đời. Chữ “SHMILY” được viết nguệch ngoạc màu vàng trên một dải lụa hồng đặt cạnh giường bà vào hôm bà mất.

Sau khi tất cả họ hàng và những người quen biết ra về, ông tôi lại gần nơi bà nằm và hát cho bà nghe. Ông hát mà không khỏi nghẹn giọng. Tôi không bao giờ quên được khoảnh khắc ấy, khi biết rằng tình yêu là vĩnh cửu.

Tôi quyết định hỏi ông tôi sau bao năm thắc mắc về ý nghĩa của “SHMILY”. Đó cũng là lần đầu tiên sau bao nhiêu năm, tôi được biết “SHMILY” đơn giản là “See How Much I Love You” (Hãy xem anh yêu em nhiều đến nhường nào).

Bạn đang đọc nội dung bài viết Trong Vai Xiu Kể Lại Chuyện Chiếc Lá Cuối Cùng / 2023 trên website Ctc-vn.com. Hy vọng một phần nào đó những thông tin mà chúng tôi đã cung cấp là rất hữu ích với bạn. Nếu nội dung bài viết hay, ý nghĩa bạn hãy chia sẻ với bạn bè của mình và luôn theo dõi, ủng hộ chúng tôi để cập nhật những thông tin mới nhất. Chúc bạn một ngày tốt lành!